Tin tức cho cộng đồng người Việt tại Đức

Chuyện 20 năm nấu phở của anh Thanh ở Đức

Câu chuyện món phở của quán anh Thanh được trang zeit.de đăng tải trong loạt bài về chợ Đồng Xuân.
23:00 10/10/2018

Trước khi mở quán phở của mình, anh Trần Công Thanh đã nấu đồ ăn nhanh Trung Quốc, Thái, Nhật.

Vào những năm 90, món súp chua cay màu đỏ chót luôn là số một trong tờ thực đơn của các quán ăn nhanh Châu Á. Anh Trần Công Thanh nhớ như in công thức nấu món đó. Dù đang ngái ngủ anh cũng có thể đọc vanh vách: thịt nấu với ớt ngọt và nấm trong vòng một ngày cho thật nhừ, xong cho thêm ít dấm, mì chính và nhiều đường.

Chợ Đồng Xuân. (Ảnh: hungryinberlin.com)

Rồi đến lúc khách hàng bắt đầu chán thứ đồ nấu nhừ này, anh Thanh đã thử chuyển sang làm đồ ăn Thái và Sushi, nhưng cũng không thành công lắm. Vậy tại sao không cho khách ăn những món mà bản thân anh rất thích? Anh Thanh tự đặt ra câu hỏi cho mình.

Tại Mỹ, Pháp và khắp nhưng nơi có cộng đồng người Việt sinh sống, đều có những quán ăn Việt. Từ thời đó, những món ăn Việt đã có tiếng tăm đặc biệt nhờ vào độ tươi của các thành phần chế biến và không quá cay, lại nhiều rau và nhất là rau thơm. Đến giữa thập kỷ 90, chỉ riêng ở Berlin, Đức thôi đã có đến 12000 người Việt Nam sinh sống, vậy mà chưa có quán ăn Việt nào.

Các nhà xã hội học có một số lý giải cho vấn đề này. Vào thời điểm đó, những người này, cũng như bao người dân Đức khác sống tại Berlin, đều đang phải lo việc Bức tường Berlin.

Những người công nhân sang lao động theo hợp đồng như anh Thanh phải khó khăn lắm mới có thể ở lại. Và họ đã rất chăm, không chỉ trong việc kinh doanh quán ăn. Tại những quầy hàng hoa, rau quả hay cửa hàng bán đồ rẻ tiền, bán đồ điện tử, tiệm cắt tóc, tiệm nail họ đều luôn chân luôn tay, làm việc rất nhanh, với giá cả phải chăng và giờ mở cửa dài.

Một bát phở ở chợ Đồng Xuân. ảnh: hungryinberlin.com

Vào năm 1996 tại Marzahn, một khu chợ Việt Nam đầu tiên đã được hình thành và anh Trần Công Thanh đã nghĩ đến cơ hội của mình: Hàng trăm người sẽ đến đây làm ăn, buôn bán và tất cả họ đều phải ăn. Vào thời điểm đó ngoài anh ra chưa có ai nghĩ đến điều đó cả.

Cô phục vụ bưng ra ấm trà gừng và hai bát phở to, nóng hổi bốc hơi thơm đến nức mũi và có cả chút hương gì đó giống hương vị tết Noel. “Đó là mùi của quế, hồi, gừng”, anh Thanh nói và lấy tờ giấy ăn lau đôi đũa.

Những năm đầu mới mở quán, chính anh là người hàng ngày một mình đứng nấu ăn cho khách. Từ đó đến nay đã gần 20 năm, nhưng người nấu món phở Việt vẫn là anh và vợ anh.

Từ khóa: