Tin tức cho cộng đồng người Việt tại Đức

LỐI MÒN DĨ VÃNG....

Chỉ còn vài ngày nữa là năm 2017 sẽ qua đi , quỹ thời gian sao vơi nhanh quá , mới đây mà đã gần hết một năm.Nhìn lại những gì trong năm qua , cứ ngỡ như giấc mộng dài thăm thẳm. Dù trong giấc mộng đó, lúc thì ngập tràn hạnh phúc, lúc lại tối đen như đêm 30 .Thế mới biết ...đời không như là mơ .Chứ không phải lúc nào cũng chỉ toàn hoa hồng và mật ngọt
05:00 31/12/2017

Nhớ lại chuyện ngày xưa, khi còn ngồi ở ghế nhà trường Việt Nam , tôi rất thích thơ văn, tôi còn nhớ, lúc đó tôi làm một bài thơ về Mỵ Châu Trọng Thủy , thể thơ lục bát, và rất dài , được tôi ghi vào cuốn sổ nhỏ. Gia đình tôi không ai thích thơ văn và cũng không ai tin bài thơ dài như vậy do một con bé mới 10 tuổi đầu làm , kể cả họ hàng xa gần .Họ cười cợt và cứ nhất định là tôi chép ở đâu đó, không có cách nào giải thích...vì lúc đó tôi còn quá nhỏ. Nên cuốn sổ thơ của tôi đã bị vứt vào một xó....nằm phủi bụi mờ trong ngăn tủ

Rồi một ngày đẹp trời , tôi cùng gia đình rời Việt Nam sang Đức vào tháng 9 năm 198x .Khi máy bay cất cánh bay cao dần , tôi cố nhìn lại Việt Nam qua khung cửa sổ ...nhưng chỉ nhìn thấy một màn đêm đen thẫm xen lẫn vài ánh sáng mờ nhạt của ánh đèn ....rồi tất cả dường như thu nhỏ lại và cứ xa dần...xa dần...cho đến khi tất cả mọi thứ chìm hẳn trong màn đêm .

Sang tới Đức , tôi phải đi học tiếng một năm để theo kịp năm học ( dù phải học lùi lại một năm )...Rồi thời gian qua nhanh , lòng đam mê văn thơ trong tôi lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết ...thế là tôi lại tập viết "tiểu thuyết " ở tuổi 17 , chuyện đầu tiên có tựa đề là Sóng Gió , thật ra chuyện này là tôi viết dựa vào sự việc có thật xảy ra ở VN , chuyện về mối tình của anh H với chị T ...nhưng tất cả đã sớm trở thành ác mộng khi cả hai biết họ là anh em cùng cha khác mẹ khi người cha xa cách hơn 20 năm bất ngờ từ Âu châu trở về...những đứa bạn cùng lứa tuổi với tôi đã được đọc cuốn " tiểu thuyết" đầu tay của tôi và phán rằng ..." chuyện mày viết sao hơi giống... Hòn vọng phu thế ..." 

Năm 18 tuổi , tôi lại tập viết văn ...và " tiểu thuyết" thứ hai với cái tên Đèn Khuya Hắt Bóng ...lại ra đời ...lần này trong chuyện , có thấp thoáng bóng dáng của tôi với một người . Đó là mối tình đầu đầy thơ mộng xen lẫn với khung cảnh đường phố Berlin vào những năm 199x ....không ồn ào , đông đúc và nhộn nhịp như bây giờ , mà khá bình yên vì lúc đó biên giới EU vẫn còn kiểm soát chặt chẽ .

Những chung cư cũ kỹ có từ thời thế chiến thứ nhất và thứ hai , chưa được sửa sang ,nhìn lúc nào cũng như đang phủ một màu rêu phong và u hoài ...

Rồi thời gian cũng xóa nhòa tất cả , người yêu đầu đời cũng đã đi xa ...và hai cuốn " tiểu thuyết" lại nằm xếp xó rồi biến mất khi tôi hai lần chuyển nhà.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa , mối tình thứ hai lại trôi qua ...và rồi con thuyền cũng đã cập bến ...chấm dứt trôi nổi những mối tình .Vì trong cuộc đời ...ai cũng có một lần để yêu và ...để nhớ

Khi bình yên để ngồi nghĩ lại những ngày tháng đã qua , mới thấy cuộc đời lên xuống như phím nhạc , lúc lên lúc xuống , lúc trầm lúc bổng .....theo từng giai điệu nhịp nhàng ...vui có mà buồn cũng không ít . Và biết bao lần bị lừa gạt , bị ghét bỏ, thậm chí bị xa lánh vì hiểu lầm ...thì lại càng thấy thấm thía câu trong bài hát ...." cuộc đời có bao lâu mà hững hờ" .....Vậy mà khi 18,20 ....tôi không hiểu hết ý nghĩa bài này .Vì từ lúc rời ghế giảng đường , rồi đi làm và những chuyến bay từ Á sang Âu , tới cả vùng đất Trung Đông huyền bí ..... tôi luôn cám ơn những người đã mang đến cho tôi nhiều nghịch cảnh , để cho tôi biết thế nào là mạnh mẽ và chín chắn hơn Trong suốt cuộc đời , tôi vẫn đi bằng đôi chân của mình dù đường đi không phải lúc nào cũng luôn bằng phẳng hay được trải thảm đỏ hoặc hoa hồng.

Gần 30 năm sống ở trời Tây , tôi đã nhận ra một điều , dù sống ở bất cứ quốc gia nào ,chỉ có sự học tập và sự cầu tiến không ngừng nghỉ của bản thân thì mới có được như ngày hôm nay ...Mà không riêng gì mình , bất cứ ai sang Đức đều cũng phải như vậy cả . Vì chỉ có thế mới sống được ở một quốc gia nổi tiếng về kỷ luật và nguyên tắc đến mức cứng ngắc , nhưng nếu không như vậy, thì nước Đức sẽ bị bỏ lại phía sau , và sẽ chẳng có an sinh , giáo dục và kinh tế cao như ngày hôm nay ...

Chỉ còn mấy ngày nữa , năm 2017 sẽ một đi không trở lại. Riêng bản thân tôi , thì vẫn muốn tiếp tục theo đuổi con đường thơ văn như ngày xưa , dù không chuyên nghiệp mà tôi cũng không muốn làm kẻ chuyên nghiệp Chỉ đơn giản , đó là niềm vui trong cuộc đời mà từ thưở nào đã trót đam mê...trở lại bản chất thật của con người mình đã có từ thưở ban đầu .....

Không ước mơ trở thành nhà văn , hay nhà thơ , nhà báo, mà tôi chỉ muốn đi về lối cũ , dù đó chỉ là ...lối mòn dĩ vãng ....

P/S: Gần hết năm cho lan man một chút 

Nguồn: Facebook An Thanh Le

Từ khóa: