Tin tức cho cộng đồng người Việt tại Đức

Một chuyến tham quan ở Đức

Tôi nghĩ hình ảnh về đất nước Đức tươi đẹp và giàu mạnh có nền kinh tế chính trị và xã hội ổn định sẽ khắc sâu trong lòng mỗi người không bao giờ quên được. Đó là một chuyến đi tham quan đã đi vào lịch sử trong cuộc đời của họ.
04:00 28/03/2018

7

Tôi nghĩ hình ảnh về đất nước Đức tươi đẹp và giàu mạnh có nền kinh tế chính trị và xã hội ổn định sẽ khắc sâu trong lòng mỗi người không bao giờ quên được. Đó là một chuyến đi tham quan đã đi vào lịch sử trong cuộc đời của họ.

Từ đây họ có dịp so sánh và nhìn lại quê mình. „Đi một đàng, học một sàng khôn“ Biết bao điều mới mẻ đã đi vào tâm trí họ. Có lẽ chẳng cần tìm tòi phát minh gì cho nhiều mà hãy khiêm tốn học hỏi làm theo nước Đức này cũng đã khó và mệt nhoài rồi.

Ông anh tôi ngồi trong xe hôm mới sang hỏi tôi: „Bọn Đức này nó không biết dùng còi hay còi hỏng mà đi đường anh chả nghe thấy tiếng te te gì cả hở mày“. Tôi cười trả lời anh: „không những còi nó „hỏng“ mà người nó cũng „hỏng“ luôn. Anh thấy đấy đi xe trong thành phố hàng tiếng đồng hồ có thấy tay công an nào đâu. Vừa nói tôi vừa chỉ tay ra phía trước, một ngã tư dày đặc xe đang tuần tự thành nề nếp dừng và đi trước hệ thống đèn đỏ, đèn xanh và có cả đèn vàng. Đấy anh thấy không như chỗ này mà ở Hà Nội chắc không dưới 4 anh công an te te cầm còi ra hét. Còn ở đây có thấy tay nào đội mũ, cầm gậy đâu – Chúng nó „hỏng“ và „tiêu“ hết cả rồi…

Ông bố tôi vì trời rét nên cụ chẳng ra ngoài. Một hôm ông ăn cơm xong, đứng ra phía cửa xổ xỉa răng và phóng tầm mắt ra ngoài nhìn lên mái nhà khu biệt thự rồi kêu toáng lên như một điều kỳ lạ làm tôi giật cả mình, ông gọi thất thanh: „Đôn ơi ! Sao ở Đức lạnh vậy mà chim bay, chim đậu nhiều thế nhỉ. Lâu lắm rồi bố không nhìn thấy. Ở nhà bố muốn nhìn thấy chúng hay nghe nó hót là phải vào Chùa may ra mới thấy“. Ông nói tiếp :“ Sáng hôm qua bố đi bộ một đoạn quanh bờ sông, gần khu rừng nhỏ thấy lợn rừng và con chồn hay con cáo gì đó đuôi nó dài mà chúng đi chậm rãi đàng hoàng cứ như động vật nhà nuôi. Thịt thú rừng ngon thế mà sao họ không bắt nhỉ hay là họ dốt không biết làm bẫy hở con?“.

Tôi hỏi trêu ông: „Bố có biết cắt tiết thú rừng không? Con bắt về rồi bố con mình cùng vặt lông làm bữa nhậu. Bố nhất trí thì con sẽ lên đường“. Ông nhìn tôi vẻ ái ngại rồi xoè  bàn tay ra xua liên hồi trước mặt tôi như đồng hồ quả lắc và nói : Bố già rồi, răng yếu, bụng yếu bố không còn thích nữa. Thấy chúng cứ phơi phới lại chạy lăng xăng, thấy lạ mà tiếc cho mấy thằng thợ săn ở nhà sao nó lại không có mặt tại đây“.

Tôi kể một câu chuyện có người Việt mình bỗng nhiên „nổi tiếng“ vì một hôm bắt mèo hàng xóm làm thịt và thui thơm lừng, thế là báo đài đưa tin nóng này suốt cả một tuần. Từ đó khắp Berlin này, dân họ có chó, có mèo mà nhìn thấy người Việt là họ „nem nép kính sợ“ lắm !

Bố mẹ và anh chị tôi cứ tưởng là một sự tôn trọng của người bản xứ dành cho cộng đồng ta, thế là cả bốn vị cùng ồ lên một tiếng với một câu cụt hứng: „Thế à!“

Bà chị của tôi, hôm mới sang tò mò ngơ ngác đi bộ ra đoạn đường trước nhà, gặp mấy người Đức , họ dắt chó đi dạo, nhìn thấy chị đi ngược chiều họ ra hiệu gật đầu chào. Chị về nhà vỗ vào vai tôi rồi thổn thức: „ Sao người của họ lịch sự thế, chẳng quen biết gì nhau mà gặp mình họ niềm nở thế hả em; Chả bù cho ở quê mình, người trong làng mà đi ngược chiều với nhau mắt cứ tớn lên, cái mặt lại trơ trơ hằm hằm, có vẻ ta đây. Rõ biết nhau hẳn hoi mà chẳng thèm chào. Câu tục ngữ „lời chào cao hơn mâm cỗ“ hình như thời buổi u minh này họ quên hết cả rồi cậu ạ“. Chị kết một câu như một triết gia:“ Để có một dân tộc tử tế như nước Đức này đòi hỏi mỗi người dân cũng phải có trách nhiệm tử tế với nhau.“

Đúng vậy thật ở quê mình dịp Tết này hàng giả của Tầu tràn ngập thị trường lại cộng thêm nguồn hàng giả do chính người dân Việt làm ra để bán cho người Việt thì còn gì để mà bàn và nói nữa. Nhắc đến „con Lạc, cháu Hồng“ mà ta thêm buồn thêm tủi.  Chúc các bạn đón Tết vui Xuân, cả năm mới có một lần cho hết tầm, hết cỡ.

8
9
10
11

Nguyễn Doãn Đôn (Berlin) – Thoibao.de

Từ khóa: