Tin tức cho cộng đồng người Việt tại Đức

Thư gửi mẹ của du học sinh 1 tuổi

BÀI DỰ THI SỐ 29. TÊN TÁC GIẢ: Huyền Trang
01:00 14/01/2019

Mẹ thân mến, vậy là đã tròn một năm con biết, việc bước ra khỏi căn phòng màu hồng loè loẹt của con ngoài kia là bão tố. Dạo này mẹ đã bớt nửa đêm gửi những tin nhắn như lo con gặp động đất, lo con sống cực khổ, bày tỏ khát khao tha thiết được gửi thêm tiền cho con v..v.

Mẹ biết không những ngày đi trên phố nhìn thấy các em học sinh cấp 3 Nhật tung tăng vui vẻ mà có lần con đã quệt nước mắt, vừa mới hôm qua thôi con cũng được sống cuộc sống vô lo như các em ấy, đi học xong sẽ được về nhà, căn nhà ấm cúng tiện nghi có gia đình bên cạnh. Căn phòng nhỏ của con giữa lòng thành phố sôi động đắt đỏ, nếu con quên không đóng tiền điện, ga sẽ bị cắt, không đi siêu thị nhất định không có gì ăn, nếu con vì thời trang mà không đeo găng tay khăn quàng cổ nhất định con sẽ ốm, nếu đã ốm mà không uống thuốc con sẽ vẫn phải đứng dậy mà đi học, mà chen lên những con tàu chật ních mỗi sáng tinh sương. Con biết ơn vì từ nhỏ ba mẹ đã để con tự lập, con biết ơn vì mẹ đã luôn đứng ra bảo vệ con với ba trước mỗi phi vụ kinh doanh từ nhỏ của con, có lẽ vì thế mà con mới đủ mạnh mẽ 18 tuổi hùng hồn kéo vali đến 1 thành phố xa lạ, học một ngôn ngữ mới, tự lớn lên, tự bước đi.

Image result for xách balo mà đi

Hôm trước có bạn gửi tin nhắn của con trên ask bảo con hồi cấp 3 đã đi xe này xe kia mà sao giờ thấy con đăng trên instagram đang đi xe đạp, nhiều lúc thấy bạn bè ở VN thảnh thơi đi chơi, xinh xinh đẹp đẹp, luôn có bố mẹ bên cạnh. Trong khi đó 1 ngày của con luôn bắt đầu từ sớm tinh sương đến tối khuya, nhiều lúc con bực mình tự vấn sao đồng tiền nước mình giá trị thấp đến vậy. Hỏi con có hối hận không con chắc chắn có những phút giây yếu lòng chứ. Tại sao tự nhiên cuộc sống của con trở thành thế này, tại sao lúc nào cũng phải đi những con đường khó thế?

Nhưng mẹ biết không? Nước Nhật đã dạy con những bài học nhiều hơn 18 năm qua con nhận được. Con từng hốt hoảng khi đăng kí dịch vụ điện thoại, con ngồi trên ghế còn anh quản lý quỳ thụp dưới chân nghe con nói, và những tháng ngày sau đó người phải làm những việc cúi, chào, nhẫn nại ấy lại chính là con. Nước Nhật dạy con lau một chiếc bàn thế nào cho nhanh và sạch nhất, dạy con lúc nào cũng phải đúng giờ và làm việc chăm chỉ 100%, dạy con cách tinh tế, quan tâm người già và trẻ nhỏ, dạy con cách treo, gấp quần áo thế nào cho nhanh nơi hệ thống Uniqlo 1000 quy tắc khắc nghiệt, dạy con biết cách làm sao mà nước Nhật lại có nền dịch vụ tuyệt vời đến vậy. Dạy con nhận ra khi xung quanh người ta chỉ làm việc tốt, hằng ngày mình nhận được quá nhiều điều tốt thì bỗng dưng mình luôn khát khao được làm người tốt. Con đã lớn lên bao nhiêu, đã trưởng thành đến mức nào con cũng không đong đếm được. Nhưng con tin chắc mẹ đã hoàn toàn có thể tin tưởng ở con, tin con đã đủ nội lực để tự sống cuộc đời chính mình, đủ bao dung, đủ yêu thương để vứt lại bao sân si, đủ sâu sắc để khiêm nhường, đủ thấu đáo để biết mai này mình muốn làm gì.

Image result for cách cúi chào của người nhật

Mẹ thân mến, mẹ nói với con mẹ chỉ có một cô con gái, nhiều lúc mẹ không hiểu sao lại chấp nhận thả đi xa thế, nếu con phải sống khổ thì về với mẹ. Nhưng mẹ biết không với con cuộc đời là tiến lên và chinh phục những thử thách. Con mới tham gia cuộc thi của tổ chức gồm những anh chị con luôn ngưỡng mộ. Ngày diễn ra vòng thi chụp hình, vì không biết có được tham gia tiếp hay không nên con không sắp xếp nghỉ lịch làm thêm, chiều đi học tối hôm ấy con vẫn làm thêm bán quần áo đến 10h30 phút, làm thêm xong chạy ngay ra bến xe bắt chuyến 11h30 đi Tokyo, đến Tokyo lúc 9h sáng trong khi buổi chụp hình diễn ra lúc 11h, con đã trang điểm trong nhà vệ sinh của cửa hàng tiện lợi, ăn tạm một chiếc bánh mì để tham gia cuộc thi sắc đẹp. Chụp hình xong ngay lập tức trở về Osaka trong đêm vì ngày hôm sau có lịch thi đại học. Nếu nói cuộc đời mình là một bộ phim, con giống y hệt mấy nhân vật nữ chính nhà quê đầy tham vọng trong phim chỉ tiếc là không tìm thấy cho mẹ chàng rể ngôn tình.

Vì cuộc đời là tiến lên, là đứng dậy, hiên ngang. Mẹ ơi từ nay mẹ yên tâm mẹ nhé. Con gái mẹ vẫn đang đi trên con đường con biết là xứng đáng để đi, xứng đáng để con đánh đổi, xứng đáng để con thực hiện nốt những dự định. Để sau này mẹ sẽ chỉ mãn nguyện về con thôi.

Và những mùa xuân này chúng ta đành dành lại, đợi ngày đoàn viên khi con đã thực hiện được những giấc mơ, cả nhà ta sẽ bên nhau trong niềm vui mãn nguyện nhất.

Chỉ cần trong trái tim luôn có nhau ngày nào với con cũng là Tết của gia đình mình mẹ nhé!

Công chúa đã từ chức của mẹ!

Huyền Trang!

Từ khóa: